Theo NBC News, gia đình thông báo ông qua đời hôm 15/2 tại nhà riêng ở Middleburg, bang Virginia. Người thân không công bố nguyên nhân cụ thể, chỉ cho biết ông ra đi thanh thản, do tuổi già, sức yếu. Những năm cuối đời, ông sống cùng gia đình tại trang trại ở Virginia. Các phim cuối cùng của ông là Widows (2018) và Hustle (2022).
Vợ ông, bà Luciana Duvall, nói: "Với thế giới, ông là diễn viên đoạt Oscar, là đạo diễn, người kể chuyện. Với tôi, ông là tất cả". Gia đình mong khán giả tưởng nhớ diễn viên bằng cách xem lại các bộ phim của ông.
Al Pacino, bạn diễn trong phim Bố già, cho biết vinh dự khi được làm việc cùng Duvall, gọi ông là "một diễn viên thiên bẩm". Đạo diễn Francis Ford Coppola của Bố già nói sự ra đi của ông là mất mát lớn, nhấn mạnh Duvall là phần không thể thiếu của hãng phim American Zoetrope.
Robert Duvall tại Liên hoan phim Toronto, Canada, năm 2018. Ảnh: AP
Robert Duvall sinh ngày 5/1/1931 tại San Diego, trong gia đình có cha là đô đốc hải quân Mỹ. Tuổi thơ theo chân gia đình qua nhiều căn cứ quân sự giúp ông sớm quan sát, ghi nhớ giọng nói và cử chỉ của nhiều tầng lớp người - vốn sống sau này trở thành chất liệu diễn xuất. Ông học tại Principia College, phục vụ hai năm trong quân đội Mỹ, rồi theo học diễn xuất tại Neighborhood Playhouse ở New York, cùng thời với Dustin Hoffman và Gene Hackman.
Ông bén duyên điện ảnh năm 1962 với vai Boo Radley trong To Kill a Mockingbird, một nhân vật ít thoại nhưng có chiều sâu nội tâm. Thập niên 1970 đánh dấu bước ngoặt khi Duvall vào vai luật sư Tom Hagen, vị quân sư điềm tĩnh của gia đình Corleone - trong series Bố già. Vai diễn mang về cho ông đề cử Oscar đầu tiên cho Nam diễn viên phụ xuất sắc, đồng thời đưa tên tuổi ông lên hàng ngũ những gương mặt tiêu biểu của Hollywood. Năm 1979, ông tiếp tục ghi dấu với hình ảnh trung tá Kilgore trong Apocalypse Now.
Robert Duvall (trái) và Marlon Brando trong "Bố già". Ảnh: Everett Collection
Năm 1984, ông đạt đến đỉnh cao sự nghiệp khi giành tượng vàng Oscar cho Nam chính xuất sắc, với vai ca sĩ nhạc đồng quê sa cơ của Tender Mercies. Trong phim, ông tự thể hiện các ca khúc, khắc họa hành trình tìm lại chính mình của một người đàn ông từng chìm trong men rượu. Ngoài chiến thắng này, ông còn nhận thêm sáu đề cử Oscar khác cho các phim như The Great Santini, The Apostle, A Civil Action và The Judge.
Song song điện ảnh, Duvall để lại dấu ấn ở truyền hình. Ông từng nói vai diễn tâm đắc nhất là cao bồi Augustus McCrae trong mini-series Lonesome Dove. Tác phẩm giúp ông nhận đề cử Emmy. Năm 2006, ông giành hai giải Emmy cho series Broken Trail, gồm Nam chính xuất sắc và Phim ngắn tập xuất sắc với vai trò nhà sản xuất.
Trong sự nghiệp kéo dài hơn 60 năm, Duvall được đề cử bảy giải Oscar, bảy Quả Cầu Vàng, giành một BAFTA, bốn Quả Cầu Vàng, hai Emmy. Ông thường được giới phê bình ví như "tắc kè hoa" của màn ảnh, có thể hóa thân nhiều dạng tính cách. Tuy nhiên, ông từng nói: "Tôi không trở thành nhân vật. Vẫn là tôi, chỉ được điều chỉnh".
Ngoài diễn xuất, ông thử sức đạo diễn với các phim như Angelo My Love, The Apostle, Assassination Tango và Wild Horses. The Apostle (1997) - dự án ông tự viết kịch bản, đóng chính - tác phẩm chứa nhiều tâm huyết cá nhân của tài tử - từng giúp ông được đề cử Nam chính xuất sắc của Oscar.
(Theo NBC, People)














