
Dự án phim điện ảnh “Làm giàu với ma: Cuộc chiến hột xoàng” sẽ chính thức ra rạp dịp lễ Quốc khánh 2/9. Nhân dịp này, chúng tôi đã có cuộc trò chuyện với Trung Lùn (tên thật Nguyễn Nhật Trung) – đạo diễn của phim xoay quanh hậu trường làm phim.
“Đôi lúc tôi như người bị tâm thần”
- Dàn cast “Làm giàu với ma: Cuộc chiến hột xoàng” ai cũng than thở rằng, phần 2 cực hơn rất nhiều so với phần 1. Ở vai trò đạo diễn, anh chia sẻ gì về điều này?
Tôi bị áp lực phần 1 level cỡ đó thì phần 2 phải tốt hơn. Mà muốn tốt hơn thì phải đầu tư. Khi xài tiền của nhà đầu tư đổ vào cho sản xuất thì mình phải làm sao để khán giả đã mắt và đưa được chân khán giả tới rạp. Nếu phần 2 tôi tiếp tục thành công thì phần 3 tôi còn áp lực hơn nữa, hoành tráng hơn nữa.
- Mục tiêu doanh thu ở phần 2 của anh là bao nhiêu tỷ?
Hơn phần 1. Tôi không ngại nói thẳng là, phần 2 phải đạt doanh thu trăm tỷ thì mới huề vốn.

Đạo diễn Trung Lùn.
- Với áp lực đó, anh có bị stress, mất ngủ không?
Tôi giảm 2 kg chỉ trong giai đoạn trước khi ra phim nhưng áp lực nhất với tôi là lúc làm kịch bản. Thời gian đó, đôi lúc tôi như người bị tâm thần. Tôi nghĩ tiêu cực khi không tìm ra được cách kể chuyện để khán giả thấy thú vị. Tôi bị bí. Tôi cau có.
Tôi mất ngủ triền miên. Tôi như người tâm thần, gắt gỏng với mọi người, to tiếng với những người làm việc với mình. Tôi không kiểm soát được cảm xúc của mình.
Ngay cả về nhà, 1 ngày tôi chỉ ngủ khoảng 2,3 tiếng. 1h ngủ thì 3,4 giờ sáng là tỉnh. Tỉnh giấc, tôi vào toilet hút thuốc. Tôi không biết mình làm gì trong toilet mà ở đó cả tiếng đồng hồ.
Có lúc tôi nghĩ quẩn luôn. Tôi nghĩ, tại sao mình phải cực khổ với nó? Tại sao mình phải làm những việc như thế này?... Thêm áp lực nữa là tôi phải chạy deadline để kịp ngày bấm máy, kịp phát hành trong khi còn chưa nghĩ ra lối đi cho nhân vật của mình.
Khi làm xong kịch bản, ra đường dây câu chuyện, tôi hạnh phúc. Tiền kỳ tôi đã làm tốt rồi thì khi ra set quay, tôi phải đạt được những gì mình muốn như trong kịch bản.
Tôi là mẫu người rất nhiệt huyết, luôn lăn xả với sản phẩm của mình. Tôi cho rằng, đứa con của mình thì mình phải yêu nó, có trách nhiệm với nó, hết mình với nó thì nó sẽ đền đáp xứng đáng với những nỗ lực của mình.
Tôi cũng tin vào tâm linh, tin vào Tổ nghề. Khi mình hết lòng với nghề thì ông Tổ không bao giờ quay lưng. Tức là, khi mình làm điều xấu như vô trách nhiệm, làm qua loa thì cảm giác như ông Tổ nhìn mình. Điều đó níu mình lại, khiến mình phải làm tốt hơn.

Đạo diễn Trung Lùn và dàn diễn viên tham gia "Làm giàu với ma: Cuộc chiến hột xoàng".
“Có một điều tôi rất sợ, thậm chí ám ảnh”
- Vợ con có xót anh không?
Vợ con tôi hiểu tôi bị áp lực. Khi làm phần 1, tôi nói với vợ là: “Với phim điện ảnh, nếu thất bại ngay lần đầu tiên thì cuộc đời làm nghề coi như vứt đi. Nếu anh thất bại thì chén cơm của gia đình mình sẽ bị ảnh hưởng”.
Vợ tôi hiểu nên cô ấy dành toàn thời gian cho tôi làm việc, không dám nói nhiều tới tôi dù trước đó cô ấy hay cằn nhằn về việc tôi ăn ở cẩu thả. Vợ tôi OCD nhưng trong thời gian đó, cô ấy không làm phiền gì tôi.
Tôi sợ nhất thời gian làm kịch bản. Nhiều khi tôi rời khỏi nhà, không nói chuyện với ai hết. Tôi chỉ ngồi một mình. Tôi ít gặp gia đình. Tới lúc quay cũng vậy. Tới chừng này tuổi, tôi phát hiện ra, tôi là mẫu người của công việc chứ không phải là một người chồng tốt.
Ngày trước tôi nghĩ, đó là công việc để tôi kiếm tiền lo cho gia đình nhưng không phải, tôi bị nghiện công việc. Tới phần 2, tôi mới thấy điều đó.
Bạn thắng phần 1 là may mắn nhưng phần 2 thắng mới khẳng định năng lực. Nếu tôi thắng phần 2 thì mọi người mới nhìn tôi bằng con mắt khác, dù tôi làm nghề đã lâu và anh em đều biết khả năng của mình. Đồng nghiệp bảo tôi, anh hãy khẳng định mình trong điện ảnh đi để chúng tôi phục anh.
- Anh có nghĩ anh tự làm khó làm khổ bản thân quá không?
Tôi chấp nhận. Bởi vậy mới có câu “nghề” và “nghiệp”. Đã đam mê phải trả giá cho đến khi mình dừng chân lại mới thôi.
Có một điều tôi rất sợ, thậm chí ám ảnh. Đó là tôi sợ bị đồng nghiệp khi xem xong phim mình, họ trề môi. Tôi rất sợ điều đó. Tôi sợ mắc cỡ với họ.

Trung Lùn nhận mình có 3 cuộc sống trong một con người.
“Ở nhà, tôi giống như đứa con trai út và có cuộc sống hơi tự kỷ”
- Thay vì xem nghệ thuật là đam mê, là được cống hiến thì việc anh có nhiều nỗi sợ như vậy, anh có nghĩ nó làm cuộc sống của mình quá mệt mỏi?
Chắc là vậy. Ngay cả Tuấn Trần cũng nói vậy. Tuấn Trần gọi tôi là “mẹ già”. Tuấn Trần bảo, sao mẹ nhiều nỗi sợ vậy? Sao mẹ cứ lo quá vậy? Thả lỏng ra. Phim mình tốt rồi, không phải lo nữa nhưng tôi vẫn lo, luôn lo. Tôi luôn bị lo sợ mọi thứ. Và khi tôi theo nghề, tôi chấp nhận điều này.
Tôi nghĩ là do mình vì tôi luôn muốn kiểm soát được mọi thứ. Đó là lý do tôi làm kịch bản từ đầu chứ không giao cho biên kịch. Tôi không muốn khi cầm kịch bản, mình không hài lòng thì khó chịu với họ. Thà tôi làm từ đầu với các bạn biên kịch, tôi dẫn đường câu chuyện và các bạn góp ý cho tôi.'
- Với tính cách đó của anh thì trong cuộc sống gia đình, anh là người thế nào?
Có 3 cuộc sống trong con người của tôi. Khi làm nghề, tôi là tên bảo thủ, phát xít. Khi nhả công việc ra, tôi là một đứa con nít. Tất cả đồng nghiệp đều mến tôi lúc đó.
Người ta bảo, đàn ông là trụ cột gia đình nhưng khi về nhà thì vợ tôi là trụ cột. Ở nhà, vợ con đều trên tôi hết. Tôi thấp bé nhất trong nhà. Con gần gũi với tôi vì chúng nó không sợ tôi. Tôi giỡn và thương chúng nó tuyệt đối. May mắn là sự nuông chiều của tôi không làm chúng nó hỗn. Ở nhà với vợ con, tôi giống như đứa con trai út và có cuộc sống hơi tự kỷ. Tôi thích ở một mình, thích làm một mình.
- Cảm ơn những chia sẻ của anh!