* Bài viết thể hiện góc nhìn riêng của tác giả
Mùa Tết Bính Ngọ, rạp chiếu lại một lần nữa nóng lên vì cái tên Trấn Thành. Thỏ ơi! - bộ phim Tết mới nhất của anh - nghiễm nhiên trở thành tâm điểm phòng vé lẫn mạng xã hội. Và cũng như những phim trước đó, nó trung thành tuyệt đối với một phong cách đã thành thương hiệu: nhiều thoại kinh khủng. Nhân vật nói từ đầu đến cuối, nói như thể sợ im lặng sẽ làm khán giả… buồn.
Trong Thỏ ơi, diễn viên diễn bằng thoại là chủ yếu. Cảm giác như không có ai thực sự diễn bằng ánh mắt. Mà nghĩ kỹ, cả dàn diễn viên có ai là diễn viên điện ảnh đúng nghĩa đâu, trừ Trấn Thành. Nhưng chính Trấn Thành lại là người ồn nhất. Nhân vật của anh, kể cả khi biến thái, kể cả khi giết người, kể cả khi cận kề cái chết vẫn phải thoại, phải pha trò và phải đẩy nhịp bằng lời. Dường như trong thế giới điện ảnh của anh, im lặng là thứ xa xỉ.

Thỏ ơi! giống như một nồi lẩu thập cẩm ngũ vị hương: đa thể loại, đa phong cách, có hài, có bi, có gia đình, có tình yêu, có bạo lực, có cả chút giật gân. Phim cố gắng đáp ứng gu xem của nhiều tầng lớp khán giả, nhiều độ tuổi, nhiều giới tính. Người thích cười có tiếng cười, người thích khóc có nước mắt, người thích kịch tính có máu me. Tất cả được trộn vào nhau theo công thức riêng của Trấn Thành - công thức đã được mài giũa qua 5 mùa phim Tết liên tiếp.
Công thức ấy ngày càng hoàn thiện. Nó có nhịp điệu nhanh, có cao trào đều đặn, có những câu thoại dễ lan truyền, có những cảnh dễ trở thành ảnh chế. Và quan trọng nhất: nó hiệu quả về mặt thương mại. Ở thị trường phim Tết Việt Nam, rất khó để tìm ra đối thủ có thể vượt qua đế chế công thức này. Đó là tài năng không thể phủ nhận của Trấn Thành - một nhà sáng tạo nhiều vai: biên kịch, đạo diễn, diễn viên, nhà sản xuất. Anh hiểu khán giả đại chúng cần gì và anh cung cấp đúng thứ đó.
Nhưng Thỏ ơi! không sinh ra ngôi sao điện ảnh. Nó sản sinh ra các hiện tượng diễn xuất cho mạng xã hội bàn tán. Đây là cách làm hợp thời đến mức gần như bắt buộc. Không có kênh quảng bá nào hiệu quả hơn mạng xã hội và không có gì lan truyền nhanh hơn một đoạn thoại gây sốc hay một cảnh khóc lóc ồn ào. Phim vì thế được thiết kế như một chuỗi khoảnh khắc dễ cắt ra, dễ chia sẻ, dễ tranh luận.
Trong dàn ca sĩ tham gia, Pháo là người có cách tiệm cận diễn xuất điện ảnh hơn cả - tiết chế hơn, ít phô diễn hơn. Lyly có nhiều nỗ lực để làm Hải Lan sinh động nhưng tạo hình khiến cô hơi trẻ so với nhân vật, làm cảm xúc chưa đủ độ dày. Vĩnh Đam lại bị đài từ làm khó, lời thoại chưa thật tròn trịa nên vai diễn kém thuyết phục. Điểm cộng rõ nét thuộc về Văn Mai Hương. Vai của Hương thuộc kiểu dễ diễn hay - nhiều đất cảm xúc, nhiều phân đoạn cao trào nhưng cũng vì thế mà là thách thức: nếu quá tay sẽ thành bi lụy. Hương giữ được sự vừa phải, đủ để nhân vật có chiều sâu.
Một điểm đáng ghi nhận của Thỏ ơi là không tô hồng hôn nhân. Gia đình trong phim không phải thiên đường. Hạnh phúc gia đình hiện lên như một thứ gì đó… mệt mỏi. Người ta yêu nhau, cưới nhau rồi tổn thương nhau. Những vết nứt không được che giấu bằng ánh sáng lung linh. Ở góc nhìn này, phim thẳng thắn và có phần thực tế hơn nhiều tác phẩm giải trí thuần túy.
Nhịp phim cuốn hút từ đầu đến gần cuối. Khán giả khó rời mắt, bởi cao trào được cài cắm liên tục. Tuy nhiên, đoạn kết bạo lực, máu me hơi quá tay. Nó khiến người xem có cảm giác thoát khỏi bộ phim khi đèn rạp bật sáng - một sự nhẹ nhõm hơn là dư âm. Thỏ ơi! không để lại cái kết khiến người ta trăn trở như phimMai. Nó đóng lại câu chuyện dứt khoát nhưng cũng vì thế mà dư vị không kéo dài.

Xem xong Thỏ ơi, một khán giả như tôi tự hỏi: Bao giờ phim của Trấn Thành sẽ ít lời thoại hơn? Bao giờ nhân vật của anh thôi nói để bắt đầu… nhìn, để bắt đầu im lặng để cho khán giả tự cảm?
Câu trả lời có thể là: Không bao giờ. Bởi công thức hiện tại đang thu về nhiều trăm tỷ. Và không có lý do kinh tế nào buộc anh phải thay đổi. Nhưng biết đâu đấy. Biết đâu sau 1-2 năm nữa khi đã làm được phim thu nghìn tỷ theo công thức này, Trấn Thành sẽ thử sức với một bộ phim điện ảnh nghệ thuật thực sự - nơi thoại được tiết chế, nơi ánh mắt lên tiếng, nơi sự im lặng trở thành ngôn ngữ.
Khi đó, có thể anh đã siêu giàu, không còn áp lực kiếm tiền. Và vì anh là người thông minh, thực sự có tài nên khán giả có quyền chờ đợi. Còn hiện tại, Thỏ ơi! vẫn là minh chứng Trấn Thành hiểu thị trường hơn ai hết - dù có thể, với một số người, anh nói quá nhiều.
Hậu trường phim "Thỏ ơi!"
* Độc giả có thể chia sẻ cảm nhận về phim ''Thỏ ơi!'' về email [email protected]. Quan điểm của độc giả không nhất thiết phải trùng với bài viết đã đăng trên VietNamNet.
Nhà báo Vũ Mạnh Cường
Ảnh: FBNV, video: NSX












